|
|
|
|
| TRANG CHỦ |
www.lebichson.org |
|
.. |
ÐIẾU VĂN TƯỞNG NIỆM CỐ HOÀ THƯỢNG THÍCH ÐỒNG THIỆN (Viện chủ Tu viện Nguyên Thiều – Bình Ðịnh)
Thành kính đê đầu
bái bạch Giác Linh Hòa Thượng! Khi chim trời vỗ cánh, Còn đó những cội Tùng, Khi thời gian vỗ cánh, Tất cả hóa hư không. Con vừa trở lại Ấn Ðộ để tiếp
tục con đường tham phương cầu học, những ngổn ngang của cõi lòng sau bao ngày
tháng về thăm lại quê nhà vẫn chưa vơi, chuỗi thời gian của những khó khăn,
thử thách vẫn đang chờ phía trước. Chiều Delhi nắng vàng
mênh mông hiu hắt, con lại bàng hoàng nhận được tin Ngài đã từ giã cõi đời để
về với thế giới Chơn Như. Dẫu biết,
luật vô thường chẳng ai tránh khỏi, chuyện tử sinh là lẽ thường nhiên, cuộc đời
Không - Sắc, Sắc - Không, trút gánh nặng của thân tứ đại vô thường, Ngài sẽ
trở về với thế giới Niết Bàn vô tung bất diệt; nhưng lòng con sao khỏi ngậm
ngùi, kính tiếc khi hình bóng từ hòa, kính ái - mà con vừa mới còn kiến diện
chỉ cánh đây hơn nửa tháng - giờ đây đã mãi vắng xa! Con còn nhớ trước ngày lên đường
sang Ấn Ðộ du học, con về Tu viện Nguyên Thiều đảnh lễ Ngài, nét mặt Ngài hôm
ấy hoan hỷ lạ thường. Ngài hỏi, con hầu chuyện rất lâu, trước lúc từ biệt
Ngài khẻ bảo: "Học Ðời học Ðạo, đi Tây đi Tàu, ở Ấn ở Âu gì cũng được,
miễn sao trọn đời nhớ giữ lại chiếc áo này là Ông mừng!". Vâng! Lời nói tưởng chừng như đơn giản kia chính là phương
châm của Thầy trò chúng con những ngày chung sống trên đất Phật hằng vâng giữ.
Những tưởng thời gian phôi pha sẽ xóa nhòa đi tất cả, nào
ngờ ngày Sư thúc con lên đường bắt đầu cuộc hành trình sang xứ lạnh trời Âu,
lời dạy của Ngài hôm nào trở thành câu chia tay của Thầy trò con giữa phi trường
quốc tế Indra Gandhi- Ấn Ðộ. Dù rằng bây giờ kẻ Ấn người Âu, nhưng hình ảnh
và lời dạy của Ngài vẫn luôn hiện hữu trong lòng Thầy trò chúng con, qua những
trang Email trao đổi hàng ngày trên Internet. Hôm qua, trước khi lên
đường từ Ðức sang Pháp công tác, Sư thúc gởi Email nhắc lại câu nói của Ngài
năm nào. Với riêng con, tháng ngày nơi đất khách con phải đối
diện với những khó khăn của đời sống viễn xứ, những trăn trở của kiếp người,
đã có lúc con muốn chùn chân trước những thử thách của cuộc sống; những lúc ấy
hình ảnh và lời dạy của Ngài, của Sư Ông chúng con cùng chư Tôn Ðức sơn môn
Bình Ðịnh lại hiện về làm nguồn động viên để con vững bước. Ngày Sư Ông chúng con sang Ấn
chiêm bái, con tiếc rằng Ngài không cùng Sư Ông sang để chung viếng những
Thánh tích một thời lưu danh sử sách. Những ngày Ông con ở Ấn,
con được nghe Sư Ông con kể nhiều về Ngài - người đã cùng Sư Ông con sánh vai
bên nhau suốt mấy mươi năm trên con đường Hoằng Dương Chánh Pháp, cùng chư
sơn Bình Ðịnh nung nấu chí nguyện "Bồi Dục Tăng Tài - Kế Vãng Khai
Lai", chung tay lèo lái con thuyền Phật giáo Bình Ðịnh băng qua những
thác ghềnh thử thách hướng về phía trước. Nhưng than
ôi!
Phật sự đa đoan còn đó,
Bóng Ngài giờ đã về đâu,
Nguyên Thiều - Tháp cổ còn
đây, Ngàn năm
dư hương Ngài phảng phất! Giờ đây từ đất nước Ấn độ xa
xôi con chỉ có tấm lòng, xin chắp tay hướng về quê hương Bình Ðịnh, hướng về
Tu viện Nguyên Thiều, thành kính khấu bái tôn dung Hòa Thượng. Duy nguyện:
"Trấn kim tích đăng không Tam giới ngoại, Vận thần thông đoan ngự cửu liên đài, Xả huyễn thân nhi chứng Pháp thân, Nhập Tịnh độ viễn ly uế độ".
Đê đầu kính bái.
|
.. |