TRANG CHỦ

TRANG CHỦ

ĐẠO PHẬT CON ĐƯỜNG HƯỚNG ĐẾN GIẢI THOÁT GIÁC NGỘ - Many do not know that we are here in this world to live in harmony. Those who do know this do not fight against each other. (The Dhammapada, chapter 1, verse 6)

..

 

 Mắt Mẹ

Nguyễn Hoa Lư

 

Sau gần mười năm đi du học nước ngoài, anh về thăm làng cũ. Ngày xưa, khi rời làng, anh là một cậu học trò nhút nhát. Bây giờ thì anh đã nổi tiếng. Tuy vậy, khi bước thấp bước cao trên những con đường làng khúc khuỷu, rợp bóng tre, hương cau thơm nức, anh không khỏi bồi hồi.

Một ông bác họ chống gậy sang tìm anh. Tiếng ông oang oang: - Thằng này khá. Họ ta từ xưa đã nổi tiếng là có nhiều người đỗ đạt. Nhưng đi nhiều thì chắc chưa ai vượt qua cháu.

Thằng cháu họ, đang học lớp 12, lên tiếng: - Chú ấy đi một tuần bằng cả họ mình đi trong cả chục đời chứ ít à.

Ông bác gật gù: - Thì mới tuần trước nó đang ở Pháp, nghe nói vài hôm nữa phải có mặt ở Nhật Bổn rồi.

Anh nói với thằng cháu: - Nhiều quan niệm cũ bây giờ hoàn toàn bị đảo ngược. Ví như... - Anh lúng túng, muốn chọn một thí dụ thật dễ hiểu - ví như cái đồng hồ, xưa nay luôn luôn kêu tích tắc, thế rồi người ta chế ra một loại đồng hồ cứ câm như thóc, vậy mà cả triệu năm mới sai một phần nhỏ của giây. Đó là trong lĩnh vực công nghệ. Còn trong quan hệ, có nhiều người cùng tuổi cháu mà học trò là những giáo sư tóc đã bạc, nhiều người khác đang học đại học mà điều hành những công ty có cả vạn người...

Ông bác thủng thẳng: - Nhưng vẫn có những thứ muôn đời không thay đổi đâu, các con ạ!

Ông bác về rồi, mẹ anh kêu anh ra giếng tắm. Bà múc từng gàu nước dội lên tai, lên cổ anh. Bàn tay nhăn nheo kỳ cọ cho anh. Ba bốn năm nay, mắt bà gần như mù hẳn. Những ngón tay bà lần tìm vết sẹo sau vành tai anh.

Bà cười nhẹ: - Có vết sẹo này, dẫu đi cùng trời cuối đất, mẹ cũng không lạc con mình được. Thế mà hồi đó mẹ lo quá, cứ nghĩ quẩn. Nhà có thuốc gì đâu, mấy cái lá ngoài vườn đắp lên, rồi nhờ trời mà khỏi.

- Ôi, mẹ...

- Con cứ có tật hay thức khuya rồi cứ lăn ra giường mà ngủ. Rồi cũng có ngày muỗi nó tha ra liệng ngoài ao mất thôi.

Anh cố cười lớn mà mắt cứ cay xè.

Có nhiều thứ trên đời sẽ còn thay đổi, nhưng tình mẹ già thì bao giờ vẫn vậy, mãi mãi xưa cũ mà luôn luôn mới mẻ, cảm động!

 

..

 

Phật giáo nhập môn     Phật giáo và xã hội     Phật giáo và văn hoá     Phật giáo và giáo dục     Phật giáo quốc tế    

Phật giáo sử - truyện     PG và vấn đề tái sanh     Thơ ca Phật giáo     Âm nhạc Phật giáo     Tin tức Phật giáo

Gia Đình Phật Tử       Mẹ và Quê hương     Di tích& văn hoá đất võ     Bình Định: Đất & Người     Thơ ca Bình Định

Bài mới đăng tải     Nối vòng tay lớn     Thông báo     Linh tinh        Pháp Âm        Hình ảnh

Trang chủ     English     Liên lạc     Trang chủ

 

www.lebichson.org

Thành lập

ngày 10 tháng 9 năm 2003

Hit Counter

(This homepage is best viewed with a screen size of  1024 x 768 pixels

Trang nhà hiển thị tốt nhất với chế độ màn hình 1024 x 768 pixels)