|
Once when Brahmadatta was King of Banaras, there lived a
mighty stag in the forest near the city. Now the king was very fond
of hunting and considered that no man was better than him at the
chase.
One day he went hunting and told the courtiers who had
accompanied him, “No one is to allow a single deer to escape.
Otherwise he will be severely punished.”
Naturally the courtiers did not wish to arouse the king's
anger, so they decided amongst themselves, “If we see a deer, we
must somehow drive it to the place where the king is standing.”
The king stood at the end of a path, and the courtiers
surrounded a thicket and beat the ground with sticks and cudgels.
The stag was in this thicket and hearing the noise made by the
courtiers, he rushed around looking for a way of escape. But the
courtiers stood firm, their bows and arrows ready, and there was no
gap in their ranks. The stag saw the king standing alone at the end
of the path and realised that this was his only chance of escape.
Eyes glaring, he charged straight at the king. Dazzled for a moment,
the king quickly shot an arrow at the stag and missed.
Now the deer is a very clever animal, and usually manages to
avoid arrows. When the shafts come straight, the deer stands still
and lets them pass. If the arrow is shot from behind, the deer runs
swiftly and out-distances it.If the arrow falls from above, the deer
bends its back so that the shaft misses; if the arrow comes from the
side, the deer swerves to avoid it. If the arrow is aimed at the
belly, the deer rolls over. When the arrow has passed, the deer
jumps to its feet, and runs away as swift as a cloud scattered by
the wind.
When the king saw the stag roll over on the ground, he thought
it was wounded and shouted aloud in triumph. But up jumped the stag
and was off past the circle of men. Seeing the stag flee into the
forest, the courtiers called out to one another, “Whose post did the
stag make for?”
“The king's.”
“But the king is shouting that he has hit it.”
“What has he hit?”
“The king has missed I tell you. He has only hit the ground:”
The courtiers all started laughing and making fun of the king's
poor marksmanship. “These fellows are mocking me,” thought the king
angrily. “They don't know what I am capable of.”
Sword in hand, he set off on foot at full speed crying out, “I
am off to catch the stag.”
He managed to keep the stag in sight, and chased him for two
leagues. The stag plunged into the depths of the forest and the king
still followed him.
On the stag's path was a deep hole where a tree had rotted
away. It was full of water and covered with slime and weeds. The
stag smelt the water and seeing that it was a pit, went round it.
But the king went straight on and fell into the water. No longer
hearing the sound of the king's footsteps, the stag looked back and
did not see him. He realised that the king must have fallen into the
pit and went back to have a look. He saw the king struggling for his
life in the deep, foul-smelling water, adn moved with pity thought,
“I can't let the king drown before my eyes.”
So
in spite of the fact that the king had chased him with the intention
of killing him, the noble stag called out, “Don't be afraid, O king.
I will save you. Have courage for a little longer.”
The stag knelt down and grasped a rock with his hind feet. With
a mighty effort he lowered his body into the pit. The king clutched
the stag around the neck and the powerful animal levered himself and
the king back onto the ground. The stag put the king on his back and
took him through the forest not far from where the courtiers were
waiting. In deep gratitude, the king did not wish to leave the stag
and said to him, “Great king of the stags, come with me to Banaras.
It is a magnificent city that spreads over twelve leagues. I will
give you lordship over the city and you can rule my people.”
“Great king, I am an animal, and I neither need nor want a kingdom.
If you wish to remember me, rule your people well and teach them to
lead virtuous lives.”
Saying this the great stag turned away and disappeared into the
depths of the forest. The king stared after him, tears in his eyes,
then slowly made his way back to his anxious courtiers. When he
returned to Banaras, he had heralds proclaim throughout the city,
“From this day forward, let all my subjects lead lives of goodness
and virtue.”
But the king told no one of how the stag had saved his life. In
the evening, after eating choice food, he went to sleep on his
brocade couch. At daybreak he woke up, and sitting cross-egged on
his couch, chanted a hymn praising the virtues of the stag. He
concluded, “A wise man though overcome by pain, can always hope for
happiness. Wise men often feel both joy and sorrow, but they do not
allow their emotions to overcome them. What a man wishes for, does
not always take place. What he does not want, sometimes occurs. A
man's happiness does not depend on his thoughts alone.”
As the king was chanting this hymn, the sun rose. His priest
had come early to enquire after the king's welfare, and as he stood
outside the door, he heard the words of the hymn and thought to
himself, “Yesterday the king went hunting. He must have aimed at a
stag and missed. Doubtless the courtiers made fun of him, and the
king must have decided to catch and kill the victim himself. He
obviously chased the stag and on the way fell into a pit. Despite
the king's determination to kill him, the noble stag rescued him. I
think this is why the king is chanting such a hymn.”
Thus the priest heard every word of the hymn, and what had
happened to the king on the previous day, became as clear to him as
a face reflected in a well-polished mirror. He knocked at the door.
“Who is it?” called out the king.
“It is I, my lord, your priest.”
“Come in,” said the king and opened the door.
The priest entered the King's chamber and said, “Great king, I
know what happened to you in the forest yesterday. You chased a stag
and you fell into a pit. Leaning on a rock the stag pulled you out
of the pit, and thus saved your life.”
“How can this be?” thought the king, amazed. “This man did not
go hunting with me yesterday, and yet he knows exactly what took
place. Is he a magician?” So he asked the priest, “Priest, you were
not with me yesterday. How do you know what happened between me and
the stag? You seem to have super-human powers. Are you a magician?”.
“I am no magician, great king. I neither saw nor heard anything
yesterday. But I was standing outside your door when you sang the
hymn in praise of the noble stag, and that is how I knew what took
place yesterday.”
The king was delighted with the priest's wisdom, and gave him a
rich reward. From then onwards the king led a pious life, and
regularly gave alms to the poor of his kingdom. His subjects also
followed the example of their king, and devoted their lives to
performing good deeds. When they died they went straight to heaven.
One day Sakka, (12) the king of the gods, was sitting on his
throne in heaven, and he began to wonder where all the new sons and
daughters of the gods had come from. Thinking the matter over, he
remembered how King Brahmadatta had been rescued by a stag from a
pit, and how he and his subjects had led virtuous lives thereafter.
These subjects had gone to heaven and were the new sons and
daughters of the gods. Sakka resolved to test the king's virtue, and
making himself invisible, came down to earth.
That morning the king had gone to the park with his priest to
practise shooting at a target. He held his bow and arrow ready, when
Sakka by his supernatural powers made the stag appear between the
king and the target. At once the king lowered his bow. Then Sakka
made the priest speak in this manner, “Great king, your arrow can
kill the most powerful animal. Why don't you shoot? Let your arrow
fly and kill the stag. His meat is worthy of being tasted by a
monarch like you.” The king replied, “I know that as well as you,
priest. Stag's meat is delicious in flavour and well worth eating by
warriors such as myself. But this stag once did me an unforgettable
service, and therefore I will not kill him.”
“Great king, this is no stag, but a giant. You are the king of
men. Kill him and you shall become the king of gods. But if you
hesitate to kill the stag because he once befriended you, then you,
your queen and your children, will descend to the cold river of
death, and live with Yama (13) the dread king of the underworld.”
“So be it. Send me, my wives, my children and all my friends
and comrades to death's river and death's king. But I will never
commit this foul deed, and this stag will never die by my hand. Once
in a forest this very stag saved me from death. How can I possibly
kill him?” '
Then Sakka appeared in his own form before the king and said,
“May you live long, true and faithful friend. Rule your people
wisely and justly. When you come to heaven you shall reign among the
gods. You are possessed of great powers. Play your part well on
earth and heaven will be your final reward. I came to earth only to
test you, great king, and I have found you worthy of my trust.
Continue to care for your subjects and all strangers in your
kingdom.”
Saying this, Sakka vanished in a cloud of mist and returned to
his throne in heaven.
|
Ngày
xưa, vào thời vua Bờ-Ra–Ma–Ðát (Brahmadatta) có một con hươu lớn
sống trong rừng, gần thành phố Ba La Nại (Banaras). Bấy giờ nhà vua
thích săn bắn và nghĩ rằng không ai tài hơn ông ta trong việc này.
Một hôm, nhà vua đi săn và nói với quần thần theo hầu rằng:
“Cấm không cho ai được để một con hươu nào chạy thoát. Nếu không
người đó sẽ bị trừng phạt”.
Quân lính vì không muốn làm cho đức vua tức giận, nên họ đã bàn
định với nhau là: “Nếu gặp thấy con hươu nào, thì bằng mọi cách phải
xua đuổi cho nó chạy đến nơi nhà vua đang đứng”.
Nhà vua đứng ở cuối đường, và các triều thần bao vây một khu
rừng dùng gậy gộc đập trên mặt đất. Con hươu đang ở trong lùm cây,
nghe tiếng quân lính làm ồn ào, nó chạy ra nhìn quanh để tìm đường
thoát thân. Nhưng các quần thần đứng ngăn chận một cách kiên cố, với
cung tên sẵn sàng, và không để sót một kẻ hở nào trong hàng ngũ bao
vây của họ. Con hươu thấy nhà vua đang đứng một mình nơi cuối đường,
và nhận biết rằng đây là cơ hội duy nhất để nó chạy thoát. Con hươu,
mắt long lanh chăm chú nhìn vào đức vua. Thoáng chốc nhà vua bắn
nhanh một phát vào con hươu, nhưng không trúng.
Lúc ấy con hươu rất tinh khôn và luôn tìm cách tránh né mũi tên.
Khi mũi tên bắn thẳng, nó đứng yên để mũi tên đi qua. Nếu mũi tên
bắn từ phía sau, hươu chạy nhanh và lánh ra xa. Nếu tên rơi từ trên
xuống, hươu cúi lưng để mũi tên không trúng nếu mũi tên bắn bên hông,
hươu lách mau để tránh. Nếu mũi tên nhắm vào bụng, hươu nằm lăn ra.
Khi mũi tên đi tới, hươu nhảy và chạy rất nhanh như gió thổi mây
tan.
Khi thấy hươu nằm lăn dưới đất, nhà vua tưởng nó bị thương nên
reo hò đắc thắng. Nhưng hươu nhảy lên và chạy thoát ra khỏi vòng vây
của mọi người. Nhìn thấy hươu phóng chạy vào rừng, các quan triều
thần kêu gọi hỏi nhau: “Ai nhắm bắn hươu vậy?”.
“Hoàng Thượng”
“Nhưng nhà vua reo mừng bảo ông ta đã bắn trúng nó”.
"Ðức vua bắn trúng gì đâu?”
“Tôi nói cho quý vị biết hoàng thượng đã bắn trật. Ông ta chỉ
bắn trúng mặt đất”.
Các quần thần bắt đầu phá lên cười và chế nhạo về khả năng bắn
tồi của đức vua. Nhà vua giận dữ nghĩ rằng: “Mấy người này nhạo báng
mình. Họ không biết khả năng của ta hay sao”.
Ðức vua, tay cầm gươm vụt chạy hết tốc lực, vừa la: “Trẫm phải bắt
cho được con hươu này”.
Nhà vua đã tìm thấy con hươu và rượt đuổi theo nó xa đến hai
dặm. Con hươu chạy trốn sâu vào trong rừng và đức vua vẫn chạy theo
nó.
Trên đường hươu chạy ngang qua có một lỗ hủng sâu, nơi ấy có
một cái cây mọc đã hư mục. Dưới hố tràn ngập nước, xung quanh bao
phủ đầy bùn và cỏ dại. Con hươu ngửi mùi có nước, biết rằng nơi ấy
là cái hố nên đã chạy vòng qua ngả khác. Nhưng đức vua chạy thẳng và
bị rơi xuống nước. Khi không nghe tiếng chân chạy theo của nhà vua,
hươu quay nhìn phía sau và chẳng thấy ông ta đâu cả. Hươu nghĩ rằng
đức vua chắc đã bị ngã rớt xuống hố, nên đi lui lại để xem thử ra
sao. Hươu trông thấy nhà vua đang nỗ lực cứu mạng sống của mình bằng
cách cố ngoai lên khỏi hồ nước sâu, nồng nặc mùi hôi thối và nó có ý
nghĩ thương hại: “Ta không thể để cho nhà vua chết đuối trước mắt ta”.
Cho nên mặc dù hươu biết nhà vua rượt đuổi theo với ý định bắt
giết nó, nhưng con hươu cao thượng đã nói lớn: “Xin hoàng thượng
đừng lo sợ. Tôi sẽ cứu Ngài. Hãy can đảm chờ giây lát nữa”.
Con hươu cúi xuống và dùng chân sau của nó để ôm lấy tảng đá.
Với mọi cố gắng, hươu hạ thấp mình lòn vào dưới hố. Nhà vua bám chặt
quanh lưng hươu, và con vật mạnh khỏe này tự nâng mình đưa nhà vua
trở lên mặt đất. Xong, hươu đặt đức vua trên lưng và mang ông ta đến
khu rừng không xa nơi các triều thần của nhà vua đang đứng chờ. Với
lòng tri ân sâu xa, đức vua không muốn rời con hươu, và bảo với nó
rằng: “Này vị đại vương của loài hươu, hãy cùng với tôi về thành Ba
La Nại (Banaras). Ðó là một kinh thành to lớn dài rộng hơn mười hai
dặm. Ta sẽ ban cấp cho ngươi quyền làm lãnh chúa đất nứơc và ngươi
có thể cai trị thần dân của xứ ta”.
“Tâu đại vương, tôi chỉ là một con vật, tôi thấy không cần
thiết và cũng không muốn có vương quốc. Nếu bệ hạ có lòng nghĩ nhớ
đến tôi, xin Ngài nên cai trị toàn hảo dân chúng trong nước và giáo
huấn cho họ sống theo con đường đạo đức”.
Nói xong, con hươu đại lượng này bỏ đi và biến mất chạy vào
rừng sâu. Nhà vua mắt đầy lệ nhìn theo nó và chậm rãi tìm đường trở
ra nơi các quần thần đang lo lắng đợi chờ. Khi về đến thành Ba La
Nại, nhà vua liền truyền lệnh công bố khắp nơi trong nứơc: “Từ nay
trở đi, rất mong các thần dân của trẫm nên sống cuộc đời lương thiện
và nhân đức”.
Nhưng nhà vua không nói cho ai biết sự việc ông ta đã nhờ con
hươu cứu sống ra sao. Tối đến, sau khi dùng bữa ăn thịnh soạn, nhà
vua vào ngủ trên long sàng có phủ gấm thêu. Sáng hôm sau, nhà vua
thức dậy ngồi kiết già trên giường, tụng niệm tán dương đức độ của
con hươu. Tới phần kết, nhà vua đọc: “Người có trí tuệ, dù gặp khổ
đau, họ vẫn luôn luôn mong tìm hạnh phúc. Người trí tuệ thường nhận
thấy cuộc sống có điều vui lẫn khổ nhưng không để cho những ý tưởng
buồn vui đó khống chế họ. Ðiều người ta ước mong có được lại luôn
luôn không đến. Ðiều mình chẳng gì ưa thích đôi lúc lại xảy ra. Hạnh
phúc của con người không chỉ tùy thuộc nơi ý tưởng của họ”.
Trong lúc nhà vua đang đọc lời thánh ca trên thì trời đã sáng.
Vị đạo sĩ của đức vua đến sớm để vấn an sức khỏe hoàng thượng. Ông
ta đứng ngoài cửa, được nghe những lời đức vua đang tán tụng và tự
nghĩ rằng: “Hôm qua nhà vua đi săn. Ông nhắm bắn con hươu nhưng
không trúng. Các triều thần đi theo chắc hẳn đã chê cười đức vua nên
ông ta quyết định phải rượt bắt và giết con mồi cho được. Nhà vua đã
săn đuổi con hươu và trên đường đi ông bị rơi xuống hố. Mặc dù biết
nhà vua cố tâm sát hại mình, nhưng con hươu cao thượng kia vẫn cứu
giúp ông ta. Tôi nghĩ vì vậy mà đức vua đã tụng bài thánh ca ấy”.
Vị đạo sĩ đã nghe được từng lời của bài tán ca, nên chuyện gì
xảy ra cho đức vua ngày hôm trước, ông đều biết rõ như khuôn mặt khi
soi vào tấm gương đã được lau chùi kỹ. Ông ta liền gõ cửa.
Nhà vua lên tiếng hỏi: “Ai đó?”.
“Tâu bệ hạ, dạ thưa hạ thần, vị đạo sĩ của Ngài”.
“Xin mời vào”, nhà vua đáp lời và ra mở cửa.
Ông đạo sĩ bước vào phòng của đức vua và nói: “Tâu đại vương,
hạ thần biết rõ mọi điều xảy ra cho hoàng thượng ở trong rừng ngày
hôm qua. Bệ hạ săn đuổi con hươu và ngài đã rơi xuống hố. Dựa vào
tảng đá, con hươu đã kéo ngài ra khỏi hố, và cứu hoàng thượng thoát
chết”.
Ðức vua kinh ngạc, thầm nghĩ: “Làm sao như vậy được? Lão đạo sĩ
này hôm qua không đi săn với ta mà lại biết rõ đúng hết mọi việc đã
xảy ra. Phải chăng ông ta là thầy phù thủy?”. Rồi đức vua hỏi nhà
đạo sĩ: “Này đạo sĩ, hôm qua nhà ngươi không đi săn với trẫm. Vậy
tại sao ngươi lại biết mọi chuyện xảy ra giữa trẫm và con hươu? Phải
chăng ngươi có thần thông. Hay đạo sĩ là nhà pháp thuật?”. “Tâu đại
vương, hạ thần không phải là nhà ảo thuật. Hạ thần cũng không thấy
hoặc nghe biết bất cứ điều gì đã xảy ra ngày hôm qua. Nhưng sáng nay
đứng ngoài cửa, hạ thần nghe hoàng thượng tụng bài thánh ca tán
dương về con hươu cao thượng, do đó mà hạ thần biết hết mọi việc xảy
ra ngày hôm qua”.
Ðức vua hân hoan về trí tuệ của vị đạo sĩ, và đã ban thưởng cho
ông ta nhiều phẩm vật. Từ đó về sau, nhà vua đã sống cuộc đời nhân
đức và thường hay bố thí cho những kẻ nghèo khổ trong nứơc. Các thần
dân cũng noi gương đức vua và đã dành hết cuộc sống của họ cho những
việc hành thiện. Nhờ vậy mà sau khi mạng chung họ được thác sinh lên
cõi trời.
Một hôm, Ðế Thích (Sakka) (12) vua các thần trời đang ngồi trên
ngai ở thiên đình, và ông ta ngạc nhiên không rõ những con dân mới
nam nữ của các thiên thần từ đâu lại sinh lên cõi Trời này. Ðang suy
nghĩ đến vấn đề ấy, Ðế Thích liền sực nhớ lại việc vua
Bờ-Ra-Ma-Ðát-Ta nhờ con hươu cứu thoát khỏi hố sâu, rồi sau đó, nhà
vua và các thần dân trong nứơc đã biết sống theo cuộc đời đạo đức.
Bởi vậy họ được thác sinh lên tiên giới, trở thành những đứa con
trai và gái mới của các thiên thần. Ðế Thích dự định muốn thử đức độ
của nhà vua nên đã cải dạng biến hình đi xuống trần gian.
Sáng hôm đó, đức vua cùng với vị đạo sĩ đi vào công viên để tập
bắn bia. Lúc nhà vua đang chuẩn bị cung tên sẵn sàng, Ðế Thích dùng
phép thần thông làm hiện ra một con hươu đứng giữa đức vua và tấm
bia. Nhà vua tức thì hạ thấp cây cung xuống. Vua trời Ðế Thích liền
sai khiến vị đạo sĩ nói lời như sau: “Tâu đại vương, mũi tên của
ngài có thể sát hại được con vật mạnh nhất. Tại sao hoàng thượng
không bắn? Hãy bắn mũi tên của ngài đi để giết con hươu kia. Thịt
của nó đáng cho đấng minh quân như ngài thưởng thức”. Nhà vua đáp
lời: “Này đạo sĩ, cũng như nhà ngươi, trẫm biết điều đó. Thịt hươu
thơm ngon và rất xứng đáng cho người thiện xạ như trẫm thưởng thức.
Nhưng con hươu này một lần đã cứu giúp trẩm khiến ta không thể quên
ơn được, cho nên trẫm sẽ không sát hại nó”.
“Thưa đại vương, đó không phải là con hươu, mà là một nhân vật
phi thường. Bệ hạ là vua của loài người. Nhưng giết nó, bệ hạ sẽ trở
thành vua của hàng chư thiên. Nếu bệ hạ do dự không giết con hươu vì
có lần nó đã cứu giúp bệ hạ, thì bệ hạ, hoàng hậu và con cái của bệ
hạ sẽ bị đọa xuống địa ngục lạnh lẽo đến chết để sống với Diêm Vương
(Yama) (13), vị vua dưới âm phủ”.
“Không sao. Hãy gửi trẫm, vợ con, các bằng hữu và quần thần của
trẫm xuống dòng sông của tử thần và Diêm Vương. Nhưng trẫm sẽ không
bao giờ phạm vào hành động ác độc, và để con hươu bị sát hại do bàn
tay của trẫm. Con hươu này đã một lần cứu trẫm thoát chết ở trong
rừng. Vậy làm sao trẫm có thể giết hại nó?”.
Rồi vua trời Ðế Thích hiện ra nguyên hình trước mặt nhà vua và
nói: “Cầu chúc Ngài, người bạn thành thực và chung thủy, mãi được
sống lâu. Xin Ngài hãy cai trị dân chúng với sự sáng suốt và công
bình. Khi thác sinh lên tiên giới, Ngài sẽ thống trị hàng chư Thiên,
và có nhiều quyền lực. Hãy làm các việc lành của Ngài ở thế gian và
sau cùng Ngài sẽ được hưởng phước nơi cõi Trời. Thưa đại vương, tôi
xuống trần gian để thử lòng nhân đức của Ngài, và nhận thấy Ngài rất
xứng đáng cho tôi tin cậy. Hãy tiếp tục chăm sóc các thần dân và
khách lạ nơi vương quốc của Ngài”.
Nói xong, vua
trời Ðế Thích liền biến mất trong đám mây mù và trở về ngai vàng của
mình ở thiên đình. |