|
..
|
Hạnh Phúc Trong Tay Mẹ
HÀN NGỌC TUYẾT BĂNG
Mùa Vu Lan Kính Dâng Mẹ!
Ca ngợi Mẹ , thơ con không trau chuốt
Không văn hoa , không tha thướt mỹ từ
Trái tim con đơn giản nét suy tư
Nên con viết Mẹ Tôi bằng gan, ruột .
oOo
Bong bóng nước phập phồng trên mặt đất
Cơn mưa giông rơi lất phất ngoài trời
Từ Ba đi , Mẹ một mình chơi vơi
Nhìn con dại , giọt sầu rơi lặng lẽ
Mây xuống thấp, gió mùa thu thổi nhẹ
Nắng lên cao, manh áo Mẹ sờn vai
Mái tóc đen thêm mỗi lúc một dài
Theo nỗi nhớ ngóng trông ngày đoàn tụ.
oOo
Dâu ngoan hiền, Mẹ vuông tròn cư xử
Vợ thủy chung, Mẹ lam lũ cuộc đời
Miếng canh cặn, bát cơm trắng chưa vơi
Nuốt cay đắng, ngậm bao lời tủi hận
Nuôi chúng con những năm dài lận đận
Thúng xôi vò đặt kế cận gánh chè
Tiếng u hoài kêu khan cổ, ai nghe!
Đành câm nín, mắt lệ nhòe mây trắng
oOo
Bỗng ngày kia khu phố trưa hè vắng
Có một người da xạm nắng trở về
Nét hân hoan, niềm hy vọng tràn trề
Phải người ấy, hay cơn mê chưa dứt ?
Con gọi Mẹ, Mẹ ơi, đây sự thực:
Ba đã về! Thoát cơ cực từ đây!
Thôi vất vã lên thăm chốn tù đày
Vì hạnh phúc có trong tay Ba Mẹ.
Hàn Ngọc Tuyết Băng
|
..
|