|
|
|
|
| TRANG BÌA |
|
.. |
TÌNH THƯƠNG KHÔNG BIÊN GIỚI Trường Ðinh
Những góp nhặt từ vùng trời thi ca về tình Mẹ như những đóa hồng ngàn năm trao tặng Mẹ. Kính dâng lên tất cả những người Mẹ đang còn. Gởi đến tất cả những người Mẹ đã ra đi. Ðể mãi cho vườn hoa nơi Mẹ đứng có thêm sắc thắm lòng người, cho hương ấm đượm nồng trên những dãy thời gian đang tuôn chảy, cho những ai may mắn đang còn Mẹ bên nhau. Hãy nắm tay cùng trở về nhìn Mẹ với tình thương cao tuyệt mãi thăng hoa. Một tình thương bao la từ người Mẹ hiền muôn thuở. Nơi đó, không có biên giới cách ngăn giữa tình người và người. Và, tình thương yêu đó vẫn còn sống mãi cho nhau. Ðã là nơi có hoa hồng đỏ rộ nở, không thể không có đóa hồng trắng trinh nguyên, từ những tiếc nuối của những người con bất hạnh khi đã tự biết muộn màng một người Mẹ đã đi xa. Nhưng nơi đáy mắt tâm tư đó... từ tiếng gọi linh hồn đó... vẫn còn mang nặng bao niềm thương nhớ. Và, nơi đó có sự hằng tôn kính vẫn ngàn năm sống mãi trong tim người.
Mẹ đã đi xa nhưng Mẹ vẫn còn đó, đang hé nở trong từng đóa hồng tươi, trong mỗi trái tim của những đứa con lạc loài. Dẫu ai đó, có muôn ngàn đắm say cuộc sung mãn vui chơi vẫn sẽ là những kẻ đang trở về tìm bàn tay Mẹ. Ðể một lần được nhìn thấy Mẹ trong chiều mưa. Ðể một lần được thấy Mẹ trong bóng trăng tỏa chiếu lòng người. Ðể mong cầu Mẹ mãi an lành nơi chốn cũ hoa đêm. Ðể bao người con lưu lạc thấy được cánh gió thời gian đang biến ảo. Mẹ đã ra đi nhưng Mẹ vẫn về trong những chiều buồn nơi xứ lạ... trong những đêm quạnh giá cô liêu... trong từng mỗi trái tim đơn côi của những đứa con lạc loài đang tìm đường trở lại với tình thương yêu đó. Mẹ mãi vẫn còn đó, Mẹ vẫn trong tim con như quê hương con vẫn còn trong linh hồn chưa lịm tắt. Mẹ vẫn mãi nghìn đời bất diệt. Và muôn thuở, tình Mẹ vẫn không là biên giới, tình thương yêu đó vẫn không là biên giới, vẫn mãi sống ngàn đời trong từng nhịp thở, trong mỗi trái tim... đang réo gọi trở về từ muôn ngàn xa cách... từ héo hắt muộn màng... từ xót tiếc cô thân... từ chốn lạ tha phương... từ nghìn trùng nỗi nhớ khôn nguôi một đời…
(1)Nhớ Mẹ (thơ Huyền Không, nhạc Võ Tá Hân, tiếng hát Hạnh Nguyên)
|
.. |