TRANG BÌA

www.lebichson.org

TRANG BÌA

  NHỚ VỀ QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM THÂN YÊU, NƠI ĐÃ CHO TA BAO NIỀM HẠNH PHÚC LẪN NHỮNG KHỔ ĐAU - THÀNH KÍNH TRI ÂN MẸ CHA NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHO CON TRÁI TIM VÀ HÌNH HÀI ĐỂ CON ĐI VÀO CUỘC SỐNG!

..

 

Tự Hào Là Người Việt Nam

Sao Xẹt


       Tôi đen từ nhỏ. Má tôi trước khi có mang tôi bị xẩy thai, bà uống thuốc bắc tĩnh dưỡng nhiều lắm rồi mới có tôi, tôi thấy thuốc bắc thường có màu đen, nên da tôi đen chăng? Thây kệ... Khi qua đây, ngày đầu tiên vào lớp ESL của một trường
Community College, nam nữ người Mexican chào tôi bằng tiếng của họ, cả nam nữ người Campuchia cũng vậy, may mà không có người Ấn Độ trong lớp, nếu có chắc họ cũng nghĩ tôi là người Ấn luôn... Tôi đáp lại lí nhí... "No, I am Vietnamese..." Không phải là tôi không tự hào mình là người Việt Nam lúc đó mà trả lời nhỏ vậy, tôi còn mới quá, và những gì khiến tôi tự hào mình là người Việt Nam lúc dó tiềm ẩn đâu đó trong lòng, tôi chưa nhận ra được.

       Tôi bò từ lớp ESL lên các lớp chính thức của College. Trường community này họ trân trọng diversity lắm. Họ hay tổ chức giới thiệu văn hóa của các nước khác, lúc đó thành phố tôi ở quá ít người Việt, bao lần họ gợi ý tôi soạn một chương trình giới thiệu về Việt Nam, tôi vừa nhát lại vừa không có ai phụ, tôi từ chối oai oải... Cho tới một hôm, người President chịu trách nhiệm cho các hoạt động sinh viên của trường tới nói chuyện thẳng với tôi "Hey Tram, we will have a fashion show, you must attend, wearing your traditional dress, ok?" Tôi ngớ người, gần hai năm qua rồi, không biết chiếc áo dài lúc tôi mặc ra đi còn vừa không, tôi vẫn chắc ăn với người President" “Yes, Maam, give me the date".

       Ngày hôm đó , tôi mặc chiếc áo dài vàng rất đẹp có những hoa văn thấy trên trống đồng, lúc tới phiên tôi ra trình diễn, cha mẹ ơi, tôi như là một bà hoàng, sinh viên vỗ tay bộp bộp, la lên như tôi là một model thật sự. Tôi đi tự tin, quay vòng, cười thân thiện và sau đó đi trong trường, không ai còn lộn tôi với bất cứ dân tộc nào khác.

       Khi tôi học lớp Women Studies, bà giáo lớp này cũng rất chuộng diversity. Một lần tôi phải giới thiệu về quốc gia mình, tôi mang cây đàn tranh vào đánh vài bài, Xuân Phong Long Hổ Hội, Lưu Thủy và Kim Tiền... Bà giáo và các bạn trong lớp nhìn tôi thán phục, tôi thì có ước ao gì khác ngoài con A cuối khóa của lớp đó. Và cuối cùng tôi được A thiệt.

       Ở một xứ lạ nơi mà tôi làm được người ta hiểu tôi từ đâu tới và nét đặc trưng văn hóa của sắc tộc tôi mang, tự nhiên tôi thấy tự hào dễ sợ, chẳng phải vì tài mọn tôi có được, mà vì tôi là người Việt Nam, với chiếc áo dài và cây đàn tranh. Tôi sẽ không còn là tôi, nếu tôi không có chiếc áo dài trong những ngày Lễ hội của Việt Nam, ngày cưới hay ngày Tết. Và cây đàn tranh, nay được treo trịnh trọng trong phòng khách của căn nhà riêng tôi tạo dựng được ở đây, luôn là nỗi nhớ, niềm tin và lòng tự hào tôi có được về đất nước, quê hương Việt Nam với đặc trưng văn hóa bao đời tôi còn gìn giữ.

       Tôi yêu đất nước, quê hương tôi lắm ...Việt Nam ơi!

 

       Sao Xẹt

 

..

 

Phật giáo nhập môn     Phật giáo và xã hội     Phật giáo và văn hoá     Phật giáo và giáo dục     Phật giáo quốc tế    

Phật giáo sử - truyện     PG và vấn đề tái sanh     Thơ ca Phật giáo     Âm nhạc Phật giáo     Tin tức Phật giáo

Gia Đình Phật Tử      Mẹ và Quê hương     Di tích& văn hoá đất võ     Bình Định: Đất & Người     Thơ ca Bình Định

Bài mới đăng tải     Nối vòng tay lớn     Thông báo     Linh tinh     Hình ảnh

Trang chủ     English     Liên lạc     Trang chủ

Hit Counter
"khách viếng chùa"

 

www.lebichson.org

Thành lập

ngày 10 tháng 9 năm 2003