Cánh diều trong trời
biếc
Vũ Quyên
Trời Cali, công viên trưa lộng
gió
Cánh diều màu bay
lượn giữa trời
xanh
Chân nai tơ mắt ngó sáng trong
ngần
Tay ghì chặt sợi chỉ đời liên
kết
Công viên xứ người xanh chồi lộc
biếc
Trời trong lành, không gợn mây
đen
như đời con sẽ êm ả, thân
quen
Bao trái ngọt đang chờ tay con
hái.
Lần đầu tiên mang diều ra thả
Mộng mơ
nào con đã gởi vào đây?
Cánh
diều màu no gió giữa từng mây
đã ôm
ấp
bao giấc mơ của ba
từ ngày chợt lớn.
Cũng đôi tay này
ba đã thả
những cánh diều bay trong thành phố
quê
hương nồng oi ả nắng trưa
phố
phường quen ngang dọc giăng bừa
có
những cánh vấn vương
tàn đời trên hàng dây điện
Quê hương nghèo không diều bán sẵn
Vở học trò trộm xé dán vào nhau
Chẻ đũa
tre làm nan...
Vót đời
ba theo từng mộng ước
Rồi cánh diều cũng lớn dần
theo tuổi đời ba đếm bước
Mộng
nhỏ nhoi cũng vụt lớn với thời gian
Ba xa quê hương khi tuổi mới vừa
tròn
Chân xứ lạ
hẹn một ngày
chim sâu về tổ nhớ.
Cánh diều hôm nay lao chao trong
gió
nhắc
nhớ ba bao mơ ước ngày xanh:
Quê
hương ta nắng đẹp trong lành
Từng
đàn trẻ tung tăng
với cánh diều trong màu nắng sớm
Trong tay ông bà vui ngày hội lớn
Con khư khư đồ chơi ba thiết kế, tạo
thành.
Thay
thế nắp chai, lon, dép, dây thun....
là
những đồ chơi theo giòng hiện đại.
Con ơi, giấc mơ xưa hao dần theo ngày
tháng
Quê
hương mình vẫn nguyên thủy hồng hoang
Ðàn trẻ
thơ lui cui, trải tuổi thơ buồn
trên
từng núi rác, lề đường, góc phố
tìm nhặt cho đời mình
những gì chưa hề biết đến.
Ba bỗng hiện thân: người bạc nhược
gặm nhấm đời mình bằng những cơn say
Một đôi khi chợt tỉnh,
tự dối mình :
làm được gì đây
khi màu tóc uá dần
theo mộng ước?
Rồi ngày mai, khi con khôn lớn
có vấn
vương khi nhìn về đất tổ quê cha?
có ngậm ngùi cho nắm xương thừa?
chút phân bón cho ngày mai tươi sáng.
Hôm nay xứ người trưa gió lộng
Ba thả
hồn mình theo cánh biếc lao đao
Một
chút nhớ hư hao
vẫn lay
động xao lao cơn mộng mị