www.lebichson.org

  NHỚ VỀ QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM MẾN YÊU, NƠI ĐÃ CHO TA BAO NIỀM HẠNH PHÚC LẪN NHỮNG KHỔ ĐAU - THÀNH KÍNH TRI ÂN MẸ CHA NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHO CON TRÁI TIM VÀ HÌNH HÀI ĐỂ CON ĐI VÀO CUỘC SỐNG!

..

Phút giao thừa chợt sáng

HÙNG PHIÊN

“Đê đầu tư cố hương” Đỗ Phủ

 

Có những giờ phút sau bao bộn bề công việc đời người hỷ nộ ái ố, bỗng một điều gì đó xoay hút tâm tư khiến lòng lặng thinh rưng rưng nước mắt, thả hồn trong thinh không… Cái phút giây này không do ý muốn xếp đặt, không phải làm dáng như hồi sinh viên cắm mặt suy tưởng bên cốc cà phê. Những ngày cuối năm, khi thời gian trôi qua dường như đếm được, người ta lại dễ thả mình vào dòng xoáy tâm tưởng ấy.

Có những phút giây tạm gọi là cái mốc hay là bước ngoặt trong đời con người. Đó là một đêm trừ tịch, nén nhang tỏa hương thơm ngát. Sau một năm bộn bề, 365 ngày chan vào người một chút mỏi mệt, sau một cuộc vui tung hê cuối năm với bạn bầu, cái thằng người ưa hoạt kê, giao du như tôi chợt thấy có nhu cầu ngồi một mình trong căn phòng trống, lòng ngăn ngắt, lìm lịm rồi thì chợt hiểu - Ô hay, thì ra ta đã già.

Ừ, thì đời người ai cũng đôi lúc có tâm trạng như thế chứ. Tung cửa đi ra đường. Cái thành phố tỉnh lỵ quê hương tôi, giờ này lặng trầm trong rưng rức thương cảm cho một năm cũ đã qua mà còn vương lại quá nhiều việc phải làm. Nén nhang thơm mấy nhà dọc đường thổi phinh phang vào đầu tóc tôi an ủi, vỗ về… Đời người ngắn lắm mà cũng dài lắm, ai ơi… Tôi đã nghe được tiếng cây già đánh thức chồi con. Đã nghe tiếng những người già lầm rầm khấn vái tổ tiên, khấn vái cho những nỗi thăng trầm, những ước nguyện một đời mà không sao thực hiện được cho hết, có cả những tình yêu thơm thảo mà suốt một thời lãng quên, đến khi gần nhắm mắt xuôi tay thì ai ơi, đã muộn...

Định hồn nhìn kỹ qua dãy phố đêm đã phần yên ắng, tôi nhận ra cơ man hoa là hoa, trăm thứ hoa thân quen, lạ lẫm lần đầu thấy được. Hồng, cúc, trúc, mai, lan, đào, sói, thược dược, vạn thọ, mào gà, hoa Tây, hoa Tàu đủ cả… Một luồng sống chợt căng tràn bức bối, hối hả như đua với thời gian như bùng dậy.

Bỗng thấy loáng thoáng những câu thơ mùa xuân trong trí nhớ. Cuộc sống luôn cần sinh sôi và ghi nhớ sự sinh sôi ấy nên mới có thơ. Chẳng phải:

"Có những phút giây thấy mình chợt sáng

Câu thơ trong veo neo giữ phận người"…

 

Hùng Phiên

Chân thành cảm ơn bạn đọc Mỹ Duyên đã gởi bài viết này đến trang nhà!

www.lebichson.org

 

..

 

Phật giáo nhập môn     Phật giáo và xã hội     Phật giáo và văn hoá     Phật giáo và giáo dục     Phật giáo quốc tế    

Phật giáo sử - truyện     PG và vấn đề tái sanh     Thơ ca Phật giáo     Âm nhạc Phật giáo     Tin tức Phật giáo

Gia Đình Phật Tử      Mẹ và Quê hương     Di tích& văn hoá đất võ     Bình Định: Đất & Người     Thơ ca Bình Định

Bài mới đăng tải     Nối vòng tay lớn     Thông báo     Linh tinh     Hình ảnh

Trang chủ     English     Liên lạc     Trang chủ

Hit Counter
khách viếng

 

www.lebichson.org

Thành lập

ngày 10 tháng 9 năm 2003

Hit Counter
ISP Internet Acces