|
|
MẸ - SUỐI NGUỒN YÊU THƯƠNG |
|
|
.. |
TRANG THƠ NGUYỄN LÃM THẮNG
GỬI CHỊ Chị ạ! mùa đông lại trở về quê mình giá rét buốt sơn khê đường thôn ngập ướt bàn chân khổ em biết chị về không nón che
Tuổi chị em đong bằng tóc rụng bốn mươi rồi... bãi vắng sông quê đò ngang lạnh sóng ngày xưa ấy bến lở hoàng hôn cuộc hẹn thề
Chị rót cho cha từng giấc ngủ chị dành cho mẹ những nâng niu lúa xanh xanh biếc từng hơi thở của chị chăm nom những sớm chiều
Chị gom mưa nắng về đan áo kết tuổi mình lên những cánh hoa mộc mạc thơm lừng hoa hiếu thảo đêm về thao thức bóng trăng xa
Thương em chị gửi nhiều thương nhớ nước mắt nhòe trên những cánh thư chị bảo: mẹ cha thường vẫn nhắc - "Cái thằng nó khổ... biết khi mô..."
Khuyên em hãy nhớ luôn gìn giữ sức khỏe và đừng lo nghĩ chi cha mẹ sớm hôm còn có chị cái nghèo thì cũng đã lâu ni...
Nhớ chiều rưng rức tiễn em đi gió bụi đâu ngăn nỗi hẹn thề chị ạ! một ngày tươi sáng dậy em về cùng dạo khúc thương quê.
MÙA NƯỚC NỔI Giọt nước mắt bết bùn non tuổi dại Nước mênh mông cái đói giạt bềnh bồng Bão đã giết bao ngôi nhà ủ dột Đồng lúa xanh chết đuối bữa lên đòng
Gió gào thét hay tiếng người khản giọng Khóc người đi, nước cuốn buổi chiều qua Đứa trẻ bệnh mềm xìu trên tay cóng Miếng mì tôm bà đút... cháu nhai khô
Thân ướt đẫm giữa màn trời chiếu đất Ơi miếng cơm, manh áo, mái nhà đâu? Lũ đã cướp bao nhiêu là nước mắt Nên mênh mông nước vẫn cuộn đục ngầu
Đã xa xót khúc miền Trung não nuột Cửu Long ơi! đau đáu ruột đồng bằng Mắt ngơ ngác bốn bề mong nước rút Mà sao trời mưa vẫn trút cho đang?!...
CÁNH ĐỒNG Gót chân mẹ tôi phong thấp nứt đồng khô Bàn tay nhăn nheo đường cày mùa giáp hạt Mái tóc trắng mòn rơm khói bạc Trán mồ hôi - sương của cánh đồng
Thời con gái mẹ tôi mang oi đi hái dâu Mắt gái quê kéo dài tơ kén Cái ruột tằm ngày làm dâu bẽn lẽn Tơ thuỷ chung kéo sợi tuổi cho mình
Đất nước còn nghèo sau năm tháng chiến tranh Cánh đồng gió chiếc áo tơi chèo chống Cục phân trâu nuôi cho mầm lúa sống Móng tay thâm áp rễ lúa cho bùn
Đôi chân gầy đạp rét mà run Đỉa còn bám hút máu thòng căng bụng Có bữa lụt về lúa dập dềnh thối úng Mềm như ruột dạ mẹ tôi
Cánh đồng xanh như một chiếc nôi Tôi lớn lên từ cánh đồng tuổi mẹ Đất nước tôi bạt ngàn màu xanh như thế Và tình yêu bát ngát những mùa hương...
MÙA ĐÔNG QUA RỒI Đã qua rồi mùa đông trong anh cái mùa đông tưởng như là vĩnh viễn cái mùa đông sũng buồn trong mắt kiến của rét chiêm bao của gió bão vô tình
Đã qua rồi mùa đông không xanh rừng đã vươn vai giã từ lá úa ruộng đã ban mai hát lời của lúa chim thở bình minh ủ nắng trên cành
Đã qua rồi mùa đông mong manh môi ghé môi thơm ngọt mềm trăng mật bàn chân nhỏ hát lời của đất gót yêu đương rối rít song hành
Đã qua rồi mùa đông trong anh em đã đến ơi mùa xuân diễm tuyệt! ngày chân thật và đêm tha thiết giã mùa đông nghe hạnh phúc rót môi cười.
BẾN CÂM quảy gánh hoài hương về với mẹ thương quê bão lụt dậy tơi bời bến lở... dòng sâu thêm vắng vẻ ngậm ngùi bờ đất nhói... sông trôi
phù sa bồi đắp bao nhiêu nữa chùa cũ, làng xưa khuyết mất rồi tuổi mẹ guộc gầy đôi mắt ứa bến của muôn đời đã cuốn trôi
mai mốt ai quay về đất tổ có còn nhắc hỏi bến sông xưa có thấy dòng sông hoa gạo đỏ có nghe tre nứa vọng chiều mưa
dâu bể dẫu thay bờ đổi bến đâu nhòe ký ức tiếng chuông ngân người đi, kẻ ở ai hò hẹn một mảnh trăng gầy... một bến câm...?
LỤT NGUỒN ĐẤT BỎ LÀNG ĐI Cái đêm đất bỏ làng đi Dòng sông gánh phiến lầm lì trôi xuôi Về đâu? hồn đất ngậm ngùi? Xa bờ tre, để bồi hồi phù sa
Tan làm trăm mảnh xót xa Đất làng đau đáu ruột da phận mình Lụt chi cái lụt vô tình Cuốn trôi cả nỗi lặng thinh muôn đời
... Đất tan thành bọt mù khơi Có nghe mưa trút đổ nơi đầu nguồn ?...
ĐƯỜNG XƯA CÒN ĐÓ Đã lâu lắm không về thăm xóm núi Gió đồi sương thầm nhắc dấu chân xưa Nhành lau trắng bên triền khe già cỗi Nhắc mẹ già mỏi bước ngóng tin xa
Đã lâu lắm không về qua nương sắn Nghe con chim năm ấy hót gieo mùa Con dốc nhỏ phơi mình trong nắng quái Nhắc bàn chân chai sạn mỗi ngày qua
Đã lâu lắm không về thăm chùa cũ Mây vẫn trôi trên mái ngói rêu mờ Trăng thao thức đêm về nghe tiếng mõ Nhắc đêm nao lễ hội trước sân chùa
Đã lâu lắm... con đường xưa vẫn đó Nhắc ngày xa bụi đỏ tiễn người đi Để thương nhớ hoen nhòe chiều cố xứ Nhắc lòng ai xa xót cõi - đi - về.
CHỨNG NGỘ An nhiên như vầng trăng Sáng ngần trong gió bụi Mênh mang cõi vĩnh hằng Là đức tin không tuổi
Vượt trên đỉnh hư không Giữ tâm mình tự tại Giới thuyết như dòng sông Gập ghềnh và chảy mãi
Khép mình là ẩn dật Lá rơi là vô thường Đời khóc - cười - hư - thực Tâm niệm là sắc không
Đây bến bờ chứng ngộ Lạc quan trong mắt người Hãy quên niềm lao khổ Hãy dung hòa nỗi vui.
ĐÊM HỘI AN Trầm tư rêu ngói chùa Cầu Nghìn năm sâm sẫm một màu tơ trăng Loanh quanh ngõ phố vĩnh hằng Tìm ai mà gửi chút băn khoăn này
Sông Hoài đêm dệt bằng mây Thuyền sương còn đậu bến này rưng rưng Gió khuya hay gót ngập ngừng Mắt xưa hay ánh đèn lồng nghiêng nghiêng
Phố khuya mỏi gót ưu phiền Vẳng đâu đây tiếng chuông thiền Triều Châu Ngõ xưa rớt chút hương nhàu Lời xưa thinh lặng mấy câu vọng hoài
Ngẩng đầu một thoáng mây bay Rất khuya hay đã đầu ngày đấy ư? Bóng mình nối gót tâm như Vầng trăng linh hiển tiếng ru ngọt ngào.
THÁNG GIÊNG HÁI LỘC Cho Nh
Tháng giêng hiền như môi em son Gió tóc xanh và nắng mắt tròn Lòng vui hơn phố bừng hương sắc Lộc biếc ngọt ngào bàn tay non
Tháng giêng áo mới choàng vai gió Tay nắm bàn tay chạm phố dài Bước nhỏ em gieo vần hạnh phúc Lòng anh vướng víu gót liêu trai
Tháng giêng hái lộc trong hơi thở Trong tiếng cười vui trong ý thơ Thơm nức nụ hôn say bất tận Đất trời lúng liếng chợt buông tơ...
HỒI CHUÔNG YÊN TỬ Đá non thiêng dựng bên trời Bao thăng trầm vần sáng ngời chữ tâm Dáng tùng xanh bảy trăm năm Hiên mây sứ trắng lặng thầm màu sương
Rêu phong biêng biếc vô thường Ngân nga rung một hồi chuông vọng thiền Tĩnh tâm tọa lạc đỉnh thiêng Tan trong gió khói Hoa Yên mờ mờ
Mắt xưa canh giữ cõi bờ Ngàn năm đâu dễ xóa mờ lòng Nhân Nguyện lòng một nén hương dâng Hồi chuông Yên Tử vang ngân sơn hà...
ĐÊM XUÂN QUAN HỌ Đường lên Quán Dốc ánh trăng treo Nghe gió xuân về phơi phới gieo Đêm ấy phải lòng câu hát ngọt Ngập ngừng mười nhớ mắt trông theo
Đêm ấy rét về run tay áo Vầng trăng khuyết nửa ý thơ buồn E ấp tầm xuân biêng biếc nở Tang tình quan họ để anh thương
Hội tan trăng vỡ dọc triền đê Anh cũng theo em dọc lối về Chiếc nón quai thao len lén gió Vầng trăng lúng liếng một đam mê
Sông Cầu bến hẹn chông chênh sóng Mắt cỏ đa tình khuyên khuyết sương Tà áo so le duyên hội ngộ Lời thề lấp lửng mãi còn vương...
NGUYỄN LÃM THẮNG
|
.. |
|
I
I
I
I |
|
Thành lập ngày 10 tháng 9 năm 2003 (This homepage is best viewed with a screen size of 1024 x 768 pixels Trang nhà hiển thị tốt nhất với chế độ màn hình 1024 x 768 pixels) |